phù dao hoàng hậu quyển 5
Taisach, org - Quyển sách Lẽ phải của phi lý trí viết bởi tác giả Trần Quang Hồng, Đào Thị Hương Lan và được Dan Ariely phát hành. Fpt play phù dao hoàng hậu Admin - 14/10/2022. Sách bài tập hóa 10 nâng cao Admin - 14/10/2022.
phÙ dao hoÀng hẬu (tq - vnlt) - 17 Đĩa - $21.25 q quÁi hiỆp cÂy mai (tvb) - 5 Đĩa $8.00 phong thẦn bẢng 2 (taiseng) - 10 Đĩa $15.00 phƯƠng thẾ vẠn quyỂn lẦu (taiseng) - 9 Đĩa $14.00 vua bƯỚm gẶp bỊp (atv) - 7 Đĩa $11.00 vÕ
Dương Mịch / Lưu Khải Uy / Ngụy Đại Huân / Nhật kí Tô Phi / Ngụy Thiệu Lâm / Trai trẻ / Thập Lý Đào Hoa / Trương Bân Bân / Dành dành / Phù Dao hoàng hậu / Cao Vỹ Quang / / Vết bớt / Ly hôn / SINA / Đàn chị / Địch Lệ Nhiệt Ba / Rải khắp / Tiểu hoa / Hẹn hò
TẶNG BẠN QUYỂN EBOOK BÍ QUYẾT ĐỂ THÀNH CÔNG GIÀU CÓ [ Thuyết Minh ] Phù Dao Hoàng Hậu Tập 1 - Bilu TV Phim || Phim Cổ Trang Hay 2018 | www.bilutv.com | Kênh phim hay nhất; Chuyên ngành Khoa học Máy tính - Khoa CNTT - HVKTQS | ngành khoa học máy tính | Tin tức mới nhất;
Phù Dao hoàng hậu được gửi thể từ đái ttiết cùng tên của tác giả danh tiếng Thiên Hạ Quy Nguyên sau thiết yếu thành công xuất sắc của truyện. Sở phim với sự tmê man gia diễn xuất của 2 diễn viên được hâm mộ là Dương Mịch với Nguyễn Kinc Thiên.
materi tali temali pramuka lengkap dengan gambar. Người Dưới TrăngType thuongluMảnh trăng lưỡi câu treo trên nền trời xanh thẳm, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khu rừng dày đặc âm thổi qua ngọn cây, lá cây lay động xào xạc như tiếng ngân nga, không biết tiếng sói tru thê lương truyền đến từ đỉnh núi xa xôi nào khiến chim cắt trong rừng chấn động bay hết, để lại hơi thở nặng nề, xuyên qua dãy núi sừng sững bất tận, truyền đến tai người đang bị xích chặt trong sơn động âm u ẩm ướt, sâu mà hẹp, gió thổi qua cửa động vang lên âm thanh như tiếng quỷ gào khóc yếu ớt, nơi sâu trong động mơ hồ có chút ánh trắng lập lòe, nhìn kỹ lại thì đó là bộ xương trắng đã rơi rụng tay Phù Dao co ro trên mặt đất ẩm ướt, quần áo lam lũ, mình đầy thương bị giam trong sơn động tử lao bí mật này của kiếm phái Huyền Nguyên, đã gần bảy đó, sau khi nàng dốc sức chiến đấu xong, chưa kịp phòng bị, Lâm Huyền Nguyên không để ý đến thân phận quăng thuốc mê khiến nàng choáng váng, rồi lại ra tay độc ác, một chưởng đánh bay nàng, lại giả vờ giận dữ mắng nàng trước mặt mọi người là “Học trộm tuyệt kỹ bí mật của bổn môn.” Chúng đệ tử nhất thời “Bừng tỉnh ngộ”, cũng sỉ nhục nàng một trận. Ngay sau đó, Lâm Huyền Nguyên nhốt nàng vào tử lao bảy ngày, mỗi ngày Lâm Huyền Nguyên đều đến gặng hỏi lai lịch của nàng, cũng muốn nàng giao ra kiếm pháp mà nàng sử dụng hôm hạ ngày nay coi trọng võ lực, tuyệt kĩ môn phái có ý nghĩa quan trọng đối với sự hưng thịnh của thế lực môn phái ấy, không giống như vật bình thường. Ánh mắt thần kỳ của Lâm Huyền Nguyên đã sớm nhìn ra kiếm pháp của nữ đệ tử giỏi ngụy trang này là tuyệt học của bản thân, mặc dù công lực chưa đủ đạt đến hoàn mỹ, cho nên hắn buộc phải giành lấy bằng Mạnh Phù Dao chỉ cắn chặt răng im lặng, nàng biết lão cẩu này vô cùng gian xảo, nói vài lời thì kiếm pháp của mình đã trở thành “Tuyệt kỹ bí môn” của hắn. Tương lai kiếm phái Huyền Nguyên có nhiều kiếm pháp tuyệt thế hơn cũng sẽ thành hợp tình hợp lý, mà “ Người trộm tuyệt kỹ” giao kiếm pháp cho hắn, kết quả cuối cùng tất nhiên là bị diệt không muốn ở đây, nàng còn rất nhiều chuyện quan trọng muốn khi một người bị thương nặng, lúc nào cũng bị nghiêm hình tra hỏi, hơn nữa còn bị bỏ đói thì phải làm sao để sống sót được đây?Mạnh Phù Dao thở nặng nề, nhìn xuyên qua trận đá ở cửa động dùng để phong tỏa nàng, dõi mắt về phía ánh trăng nơi xa. Ánh trăng kia hiện lên trong đáy mắt vằn tơ máu của nàng, trông càng mi hoặc mơ hồ, xa xôi không thể với tới trăng mênh mang kia chiếu khắp cả bảy nước năm châu, chiếu đến đầu giường lão cẩu kia yên giấc, nhưng không chiếu đến được thân thể của nàng đã chìm trong bóng tối bảy ngày bảy môi hiện lên một nụ cười khổ nhạt, Mạnh Phù Dao nhắm mắt lại, cảm nhận được chân khí đã tiêu tán hơn phân nửa trong cơ thể mình. Công pháp “Phá Cửu Tiêu” của mình vốn đã luyện đến đỉnh tầng thứ ba, một kiếp hôm nay khiến công lực đã giảm đi hơn phân nửa, khổ tu hơn một năm đã mất trắng lời của lão đạo sĩ thối thì “Phá Cửu Tiêu” là công pháp tuyệt đỉnh, vang dội cổ kim, kinh hãi thế tục, càng lên cao càng khó luyện, luyện đến tầng thứ chín có thể nói là vượt bậc thiên hạ. Mạnh Phù Dao cười khẩy khinh thường lời này, cho rằng tám phần là lão đạo sĩ khoác lác. Có điều, công pháp này khó luyện cũng là thật, nàng luyện mười năm mới đến tầng thứ ba. Tốc độ thế này mà lão đạo sĩ thối đã khen là kỳ tài, hôm nay lại bị tụt xuống một tầng khiến Mạnh Phù Dao hận đến mức nghiến đêm tối hơn, tiếng nước nhỏ giọt mơ hồ, từ từ vang lên trong sơn động yên Phù Dao vất vả bò dậy, nhích dần từng chút một, dây xích sắt va chạm với đá lởm chởm trên mặt đất phát ra tiếng kêu leng keng, thật lâu sau nàng mới di chuyển đến được bên vách hổn hển tựa vào vách núi, không màng đến vách núi ẩm mốc dơ bẩn, dùng hết sức lực để đưa mặt kề sát vào vách núi, chờ đợi nước thấm trên vách đá nhỏ xuống từng giọt cứu mạng ngày nay, nàng phải dựa vào nguồn nước xuất hiện đúng vào lúc nửa đêm mỗi ngày này để sống được vài ngụm nước, thở gấp một hơi, Mạnh Phù Dao sờ mặt mình, phát hiện vết sẹo giả trên mặt mình cũng đã bị nước trôi đi, nhưng cũng chẳng sao, dù gì trong động này tạm thời cũng chẳng có ai nước xong thì tinh thần tốt hơn một chút, nàng tựa vào vách đá, trong lúc vô tình nhìn ra ngoài động, ánh mắt nàng đột nhiên dừng trước, một đỉnh núi nhọn lẻ loi nhô ra nghiêng nghiêng như một đỉnh của ngọn núi bị rìu của chiến thần trong truyền thuyết bổ xuống, xẻ đôi thành hai đỉnh, ánh trăng sáng bàng bạc cong cong lơ lởng treo trên đỉnh núi lẻ loi trăng lạnh lẽo mà dịu dàng, có người đang tung bay múa kiếm trên đỉnh núi sáng bào rộng của người đó bị gió núi thổi tung bay phần phật,Trên đỉnh núi mây mờ bồng bềnh tựa như chốn bồng lai tiên cảnh, bóng người thoắt ẩn thoắt hiện. Rõ ràng chỉ là một hình bóng xa xăm, nhưng lúc bay lên hạ xuống lại hiện ra phong thái nhàn nhã như ẩn sĩ và cốt cách đẹp tựa thiên Châu rơi xuống Dao Đài, thuyền trôi bập bềnh chốn Bồng Lai. Các cảnh trí kia đều cực đẹp, thế mà lại không sánh bằng cảnh múa kiếm trong trăng giờ phút này, nhanh nhạy cùng tao nhã, mạnh mẽ cùng uyển chuyển lồng vào sao mênh mông bất tận, trăng mờ soi nền cát lạnh, bóng hình múa kiếm màu đen in trên ánh trăng bàng bạc, dáng người cầm kiếm cũng không thiếu phong lưu, đẹp tựa như tri bất giác, Mạnh Phù Dao đã nhìn đến ngây nên, nhất thời nàng không phát giác ra được tiếng bước chân vang lên rất khẽ khàng của người lặng lẽ đến đây trong bóng tối, nơi cửa động đột nhiên xuất hiện một bóng đen nghiêng nghiêng.
Phim PHÙ DAO HOÀNG HẬU Trung Quốc Thể loại Cổ trang, võ thuật, tình cảm lãng mạn Thuyết minh và vietsub bộ phim phu dao hoang hau, lồng tiếng hay, bản đẹp Full HD. Bộ phim Truyền hình PHU DAO HOANG HAU hiện hữu những diễn viên Trung Quốc xuất sắc nhất hiện nay. Mạnh Phù Dao Dương Mịch – một cô gái kiên cường, túc trí đa mưu. Phù Dao hoàng hậu 2018 có nội dung xoay quanh Mạnh Phù Dao Dương Mịch – một cô gái kiên cường, túc trí đa mưu vì muốn thu thập “mật lệnh” của Ngũ Châu mà phải trải qua muôn vàn hiểm nguy. Trên đường lang bạt, nàng gặp gỡ Trưởng Tôn Vô Cực Nguyễn Kinh Thiên và được chàng hết lòng giúp đỡ. Sát cánh bên nhau, hai người cùng chung sức bình ổn mưu đồ soán vị của Nhiếp chính vương nước Thái Uyên, dẹp yên giặc phương nam xâm phạm nước Vô Cực, lại liên thủ với Liệt vương Chiến Bắc Dã của nước Thiên Sát đoạt lại vương quyền, công bố thân phận Toàn Cơ nữ vương của Phù Dao. PHU DAO HOANG HAU Phim PHÙ DAO HOÀNG HẬU thuyết minh cập nhật bản Full HD Các tập phim đang được công chiếu VietSub 1 CÓ THỂ BẠN MUỐN XEM Trang website cập nhật phim mới phim hay nhanh nhất - Xem phim online miễn phí chất lượng cao !
Share on Facebook Pinterest Thanks! Share it with your friends! You disliked this video. Thanks for the feedback! Trọn Bộ viên Dương Mịch, Nguyễn Kinh Thiên, Cao Vĩ Quang, Lại Nghệ, Lưu Dịch Quân, Hồ KhảPhù Dao Hoàng Hậu - Legend of Fuyaophim truyen trung phu dao hoang hau tron bo phim phu dao hoang hau long tieng phim phu dao hoang hau long tieng htv7 tron bophu dao hoang hau long tieng tron bophim hoa ngu phu dao hoang hau tap 5 Category Phim Trung Quốc Tags Phim Hoa Ngữ, Phù Dao Hoàng Hậu Tập 5, phu dao hoang hau tap 5, Phù Dao Hoàng Hậu Add to playlist Sorry, only registred users can create playlists.
“Ta muốn có tiền mừng tuổi." Đôi tay trắng muốt như tuyết duỗi ra trên bàn dài, nắm một bao lì xì lớn, bao lì xì này to vô cùng, dài đến ba bông bắng ngồi bên cạnh lập tức bắt chước mở ra một túi vải to, chiếc túi này cũng rất rộng, dài tầm mười tấc .Một người một chuột, mặt dày nhìn chằm chằm vị kim chủ trước kim chủ nọ nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay khẽ gõ trên mặt bàn, lơ đãng liếc qua cục bông, nói"Nguyên Bảo, nhìn mi là ta rốt cuộc cũng hiểu rõ cái gì gọi là "Gần mực thì đen" rồi."Nguyên Bảo đại nhân nhảy xuống, xấu hổ đi về phía góc tường ngồi buồn vẽ vòng từ điển của Mạnh Đại Vưong cường hãn từ truớc đến giờ không có chuyện "Chưa đánh đã lui" hay "Tự ti mặc cảm", nàng vẫn giơ bao lì xì ra như trước, hèn mọn cười "Yêu cầu không lớn đâu, chỉ cần lấp đầy cái bao này bằng nghìn lượng bạc trắng, một sấp ngân phiếu là được, ta tin là Thái tử điện hạ tôn quý sẽ không từ chối yêu cầu này của ta đâu nhỉ?"Thái tử điện hạ khẽ cười, nâng cặp mắt dài liếc xéo nàng, "Yên tâm, hiện giờ trong thiên hạ không ai dám cả gan bạc đãi Mạnh đại vương đâu!'"Hửm?" Mạnh Phù Dao lấy tay chống cằm."Chỉ lo con thỏ nhà nàng chạy loạn."Mạnh Phù Dao nhếch miệng cười, "Câu này nếu từ miệng khối băng Kỉ Vũ nói ra thì quả thật rất hiệu quả... Ơ, tại sao người dẫn đầu vương quân của ta lại là hắn ta? Chiến Bắc Dã không cần hắn ta nữa sao?""Có lẽ vậy." Thái tử điện hạ không có mấy ý tốt nói, "Nàng phải biết rằng, triều đình các quốc gia đều có quy định riêng, trong trường hợp như Kỉ Vũ thì không thể làm quan được."Mạnh Phù Dao mắt đầy ý cười nhìn hắn, "Không biết xấu hổ, đúng là không biết xấu hổ là gì."Trưởng Tôn Vô Cực khiêm tốn đáp lại "Quá khen, quá khen."Mạnh Phù Dao bất đắc dĩ, vị thái tử này, mặt thì dày như tường thành, lòng dạ thì tối đen như mực, mong chờ lương tâm hắn thức tỉnh còn khó hơn là chờ Chiến Bắc Dã nhảy khỏa thân trước mặt công chúng, nàng liền chuyển đề tài "Này, chúng ta phải đi chúc mừng lễ đăng cơ của Nữ hoàng Toàn Cơ sao? Nhưng huynh vẫn chưa nói Nữ hoàng Toàn Cơ là ai?""Ta không biết." Trưởng Tôn Vô Cực nói "Không chỉ không biết tên của vị Nữ hoàng đó, mà ta cũng không biết Phượng Toàn định giở trò gì.""Phượng Toàn chưa chết sao?" Mạnh Phù Dao ngạc nhiên. "Nếu chưa chết thì tân đế kế vị cái gì hả?" "Chắc là làm Thái Thượng hoàng, tiền lệ như thế ở Đại lục Năm châu nhiều vô cùng, trước kia lão Hoàng đế Thái Uyên vì có quá nhiều con trai, dẫn đến tranh giành ngôi vị kịch liệt tới mức ông ta phải thoái vị. Hiện giờ Hoàng đế Toàn Cơ không chỉ có con trai nhiều, mà con gái cũng đông, tất nhiên sẽ càng náo nhiệt hơn." Trưởng Tôn Vô Cực cười cười, nói tiếp "Tuy nhiên theo ta nghĩ thì sự việc không đơn giản như vậy.""Rốt cuộc là có mấy người con? Ta chỉ mới gặp qua ba người.""Chín nam chín nữ, trước đây còn nhiều hơn, thế nhưng những kẻ nên chết đều chết cả rồi.""Đúng là giỏi sinh thật..." Mạnh Phù Dao cảm thán, "Như một đàn heo con vậy."Trưởng Tôn Vô Cực liếc nàng, ý cười trong mắt như có như không, một lúc sau nói "Xét thấy nàng mắc bệnh đi đến đâu cũng đều gây sự, ta sẽ nói chút thông tin về đàn heo kia cho nàng nghe.""Không cần đâu." Mạnh Phù Dao gõ gõ bàn, híp mắt cười "Chẳng lẽ có người bị áp bức, bị bắt nạt mà vẫn cần ta giúp đỡ hắn giành ngôi vị sao? A... Vân Ngấn huynh đệ, có vẻ huynh ấy còn cách ngôi báu một chút nhỉ?""Trên đời này mọi sự đều khó mà nói trước được." Trưởng Tôn Vô Cực khẽ cười, "Có khi Hoàng đế Toàn Cơ nhìn thấy dáng vẻ bệ vệ oai hùng, ngọc thụ lâm phong của Mạnh đại vương, sẽ khóc lóc làm loạn mời nàng làm Hoàng đế cũng nên.""Chuyện đó có lý." Mạnh Phù Dao bỗng nhiên tình ngộ, vung tay lên, "Nói ta nghe chút.""Hai người con trai, hai người con gái của Hoàng hậu là có sức canh tranh cao nhất. Tiếp đó đến hai gái một trai của Vinh Quý phi, trong đó trưởng công chúa và trưởng Hoàng tử đều là con bà ta. Gia tộc Ninh phi có thế lực hùng hậu, Tam hoàng tử con bà ta ở trong cung cũng rất có địa vị, nghe nói văn võ toàn tài, rất được Phượng Toàn sủng ái. Về phần con trai con gái của những phi tần khác, thậm chí là cung nữ sinh ra cũng không thiếu người tài cán xuất chúng nhưng suy cho cùng do gia tộc của mẫu thân địa vị có hạn, nên chỉ cần được chú ý là tốt rồi.""Không đúng..." Mạnh Phù Dao cúi đầu nhìn tư liệu về các Hoàng tử, Công chúa Toàn Cơ trong tay, ngạc nhiên nói "Hoàng tử, Công chúa của Toàn Cơ đều lớn tuổi rồi, tại sao con của Hoàng hậu lại nhỏ tuổi như vậy? Sau khi Hoàng hậu được lập, các cung phi đều không sinh nữa sao? Thật không hợp lí chút nào, theo như tuổi tác thì Phượng Toàn không đến mức không sinh được nữa chứ, chẳng lẽ cưới nhiều vợ, sinh nhiều con quá nên chán ngán?""Hoàng hậu bây giờ của Phượng Toàn là Hoàng hậu kế, trẻ hơn rất nhiều so với Phượng Toàn và các phi tần khác." Trưởng Tôn Vô Cực cười đầy thâm ý, "Độ ghen tị hung hãn thậm chí nổi tiếng khắp Năm châu.""Toàn Cơ à Toàn Cơ, nơi đó thú vị như vậy, Mạnh đại vương ta vốn còn đang do dự, bây giờ xem ra không thể không đến một chuyến. Ta đói rồi, huynh mau gọi chủ quán mang đồ ăn lên đi, haizz, quả là một bữa cơm tất niên cô đơn lẻ loi."Nàng ghé đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy bên ngoài khách trọ nhà nhà sáng đèn, lắng nghe tiếng nâng chén chạm cốc huyên náo, từ tốn thở dài, "Ta chưa bao giờ ăn bữa cơm tất niên đón năm mới cùng một bàn đông đủ đầy người.""Ai bảo nàng chạy nhanh như vậy làm gì?" Trưởng Tôn Vô Cực vỗ vỗ đầu nàng. "Hôm qua nhất quyết rời Côn Kinh, bằng không đêm nay Tông Việt sẽ bắt văn võ bá quan uống rượu ở Thừa Minh điện cùng nàng.""Nếu vậy thì thôi." Mạnh Phù Dao thở dài, "Ta không muốn ở lại Côn Kinh, trông thấy cảnh hoang tàn khắp nơi, nhìn thấy Lâm Thiên lâu bị cháy rụi chỉ còn lại một nửa, ta sẽ nhớ tới hai cha con bị mắc kẹt ở tầng thứ tư... Hiên Viên Thịnh chết chưa hết tội, Hiên Viên Việt thì đâu có gì sai? Suy cho cùng... tất cả đều là tội lỗi của ta."Nàng đặt tay lên bệ cửa sổ, say sưa ngắm nhìn tòa thành nhỏ nơi biên cảnh Hiên Viên chìm trong đuốc đèn yên tĩnh, qua hồi lâu mới rầu rĩ cười, cất lời "Thành lâu hoang tàn có thể xây dựng lại, tuy nhiên lòng người đổ nát khó có thể cứu vãn... Thế nhưng mong rằng Tông Việt sẽ để dân chúng nghỉ ngơi dưỡng sức, mong hắn có thể trở thành một vị hoàng đế tốt...""Phù Dao." Giọng nói dịu dàng từ đằng sau cất lên, sau lưng nàng chợt ấm áp, Trưởng Tôn Vô Cực ôm trọn nàng vào lòng, lưng nàng áp sát lồng ngực hắn, cảm giác được tiếng tim đập bình tình, tràn ngập sức mạnh dưới lớp quần áo da thịt, nàng cứ thế lẳng lặng lắng nghe. Ở trong lồng ngực ấm áp và tiếng tim đập đó, nàng như thấy nhịp tim nặng nề của mình từ từ, chậm rãi hòa cùng nhịp tim của hắn như nước chảy xuôi, như âm thanh du dương từ ngón tay múa trên dây đàn, xua tan chút cô quạnh cuối cùng trong đêm giao thừa giá lạnh ở tòa thành nhỏ này. "Dù cho thế nào, ta vẫn luôn ở đây."Mạnh Phù Dao khẽ cười, nhìn bóng hình thon dài của Trưởng Tôn Vô Cực dưới ánh nến phản chiếu lên tường phía dối diện, nàng chậm rãi duỗi ngón tay, ở vị trí trái tim của bóng hình ấy, chầm chậm vẽ hình một trái ta biết huynh vẫn luôn ở hai người đều không nói gì, chi im lặng ngắm nhìn cảnh sắc ban đem bên ngoài cửa sổ; lắng nghe thời gian trong đồng hồ cát chậm chạp trôi qua, dần dần bước sang năm Phù Dao khẽ cười rộ lên, nàng nghĩ, cho dù không có sự náo nhiệt thì có ấm áp thôi cũng tốt cát trong đồng hồ sắp hết, ở góc Tây Nam trong thành chợt có pháo hoa lóe sáng, "Đùng" một tiếng, ánh lửa đỏ vút lên, chiếu sáng khắp bầu trời đêm, chiếu rọi cả đôi mắt của Mạnh Phù Dao."Viu?""Viu!"Ánh sáng đỏ liên tiếp nối đuôi bùng cháy, khắp nơi trong thành bùng lên từng điểm sáng, môi lúc một nhiều, dần dần kéo dài thành từng dải. Ánh sáng đỏ kia không phải là loại pháo hoa đắt tiền chỉ Hoàng tộc mới dùng, mà đó là là thứ pháo bình thường do dân chúng bắn, nhiều vô cùng, nhà nhà nơi nơi đều bắn, tiếng đùng đoàng liên miên không dứt. Thời khắc đồng hồ cát chảy hết, vô số ánh sáng đỏ nở rộ trên không trung, lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, như tám tầng hoa đào nở rộ khắp đất trời, đỏ rực mà hoa lệ. Đến khi dải ánh sáng màu đỏ đó vỡ vụn, lã chã rơi xuống, lại trông giống như những hạt chu sa giáng từ từng tầng ánh sáng rực rỡ, khắp các nẻo đường bỗng nhiên vang lên tiếng mở cửa, người lớn trẻ nhỏ vui cười xách đèn lồng từ trong nhà bước ra, tay cầm pháo. Muôn ánh đèn dập dềnh tiên từng con phố quanh co khúc khuỷu, như dòng thác ánh sao rót xuống từ dải ngân hà, chầm chậm chảy qua tòa thành vừa chìm vào bóng tối yên giây ấy, biên thành được thắp vì có nàng đến, cả tòa thành được thắp pháo hoa rực rõ hoành tráng đó là do một chàng trai áo trắng như tuyết chuẩn bị cho nàng, hắn biết nàng không muốn cảm nhận thứ phồn hoa như vậy ở Hoàng thành luôn thấm đẫm máu tươi, để rồi sẽ khát khao ấm áp sum hụp, sẽ sợ hãi sự cô đơn lạnh lẽo, hắn liền chọn lựa cách này, để thắp sáng đôi mắt mỗi khi xúc động lại thoáng hiện lên chút tịch liêu của mắt Mạnh Phù Dao sáng rỡ, phản chiếu chu sa đang rơi đầy trời. Năm đó, nàng gửi đến một người một trận cười giòn nay, một người khác lại nhọc lòng khổ tâm, dành tặng nàng những phút giây náo thế gian này, tất cả những tâm ý đẹp đẽ nhất đều trân quý đến mức khiến người ta hết đỗi vui mừng, để rồi sau đó lại muốn cất lên tiếng thở dài chẳng dứt.
Về tới phòng của mình, Mạnh Phù Dao vừa mới đẩy cửa ra liền nhìn thấy người nào đó dù bận tối mắt nhưng vẫn ung dung ở trong phòng nàng đọc sách, nhanh chóng buông tay áo xuống định che đi, không ngờ ánh mắt sắc bén của người nọ đã nhìn thấy, hắn liền nói "Nàng lại nhận quà rồi sao?"Mạnh Phù Dao phiền muộn, cái gì gọi là "Lại nhận quà"" chứ? Nàng thường xuyên nhận quà sao?Trưởng Tôn Vô Cực kéo tay nàng qua, cẩn thận ngắm một lúc, từ chối cho ý kiến, một lúc sau thở dài "Nàng đấy, thành công do mềm lòng, thất bại cũng bởi mềm lòng."Mạnh Phù Dao lòng chấp nhận, song ngoài miệng lại không chịu nhường nhịn, phản bác lại "Huynh bảo ta làm sao có thể hất vung tay của một người bệnh đây?"Trưởng Tôn Vô Cực liếc nhìn nàng, dựa vào lưng ghế, trên mặt vậy mà hiện lên tia cười khổ, "Cảnh tượng như vậy, nàng rất thích đúng không? Thật xin lỗi, có lẽ ta mãi mãi chẳng thể cho nàng..."Mạnh Phù Dao khẽ giật mình, sau đó mới nghĩ ra hắn đang nói đến Nguyên Hoàng hậu, so với thâm tình của mẹ con Chiến Bắc Dã, Trưởng Tôn Vô Cực không chỉ không thể cho nàng niềm vui gia đình như vậy, mà ngay cả hắn cũng không thể cảm nhận như vậy, Mạnh đại vương quả nhiên lập tức mềm lòng, tiến lên vỗ vỗ vai hắn, an ủi "Hoàng hậu rồi sẽ có ngày hiểu cho huynh."Trường Tôn Vô Cực thuận thế ôm lấy eo nàng, trầm giọng "Có nàng hiểu là tốt rồi..."Mạnh Phù Dao tràn đầy tình thương của mẹ, vuốt lưng hắn, nhẹ nhàng nói "Ừ..."Sau đó nàng phát hiện, bàn tay đang nắm eo nàng của Thái tử điện hạ hình như càng lúc càng không ngoan, sau đó nữa..."Bốp!"Trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng người nào đó bị va vào bàn, sau đó là tiếng gầm vang..."Trưởng Tôn Vô Cực, huynh là tên hồ ly trời đánh!"Đi được mấy ngày, cuối cùng cũng tiến vào đất phong Trường Hãn, dọc đường đi vì chăm sóc Thái hậu nên mọi người đi rất chậm, Mạnh Phù Dao cũng không vội, Thái hậu cả đời bị giam giữ trong thâm cung, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội cùng con trai đi ngắm núi sông Đại Hãn, bà nhìn gì cũng thấy vui vẻ mới lạ, làm sao nỡ thúc giục? Hơn nữa thời gian cũng không gấp phủ Chiến Bắc Dã chọn cho Mạnh Phù Dao nằm ở Kiều huyện, triều đình phái nhân công giám sát xây dựng, Quan phủ ở đây vô cùng gắng sức, xây rất xa hoa lộng lẫy vừa ngập tràn khí phách vừa hùng vĩ. Mạnh Phù Dao vùa ngẩng đầu liền nhìn thấy bốn chữ đen bay bổng hào phóng "Vương phủ Đại Hãn" trên tấm hoành phi vàng, lại nhìn Vương phủ diện tích rộng lớn bao la, không nhịn được lẳm bẩm "Ai không biết còn tưởng ta muốn soán vị, xây nên một hoàng cung thu nhỏ."Chiến Bắc Dã đang đứng đón ánh mặt trời, ngẩng đầu nhìn xem tấm biển, nét cười còn sáng chói hơn vài phần so với ánh nắng, "Nếu nàng muốn hoàng cung, ta sẽ nhường lại ngay."Mạnh Phù Dao im lặng, đành phải làm như không nghe thấy, vừa bước lên bậc thang, cửa chính đột nhiên mở ra, Kỉ Vũ và Diêu Tấn mang theo một đoàn người bước ra. Kỉ Vũ theo quy củ của hộ vệ quỳ một chân xuống nghênh đón, Diêu Tấn thì mặt đầy nước mắt lao về phía nàng, túm lấy vạt áo Mạnh Phù Dao gào khóc "Ông trời ơi, chủ tử của ta rốt cuộc đã trở về, tội nghiệp ta gần đây buôn bán lời thật nhiều mà không có người để khoe, thật là khó chịu.”Mạnh Phù Dao giơ chân đá văng gã, mắng "Đồ con buôn!" rồi tự tay dìu Kỉ Vũ dậy, tươi cười chân thành "Kỉ thống lĩnh, còn chưa đa tạ ngươi giết con thỏ kia."Khóe môi Kỉ Vũ lộ ra ý cười nhàn nhạt, cúi đầu nói "Đó là do Hãn Vương biết cách nuôi thỏ."Mạnh Phù Dao cười to, dùng sức đập vào vai y, nói "Không thể tưởng được ngươi một khi nói đùa cũng không phải dạng vừa đâu." Nàng quay người, khẽ khom lưng đưa tay mời Trưởng Tôn Vô Cực và Chiến Bắc Dã "Cuối cùng cũng có thể chiêu đãi hai vị lão đại ở trong nhà ta rồi."Chiến Bắc Dã nghe câu này của nàng, đáy mắt sáng rực niềm vui, nhíu mày nhìn thoáng qua Trưởng Tôn Vô Cực, người nọ cười cười, thần sắc bất động, hạ thấp người nhường Chiến Bắc Dã đi trước. Chiến Bắc Dã từ trước tới nay không câu nệ tiểu tiết, vui vẻ sải bước vào trong, Trưởng Tôn Vô Cực lại mỉm cười dẫn hắn rẽ qua tường ngăn, xuyên qua hành lang tiến vào phòng khách, tự mình ngồi vào vị trí dành cho gia chủ, sai bảo nha hoàn dâng trà... Khi Chiến Hoàng đế nâng chén trà nhỏ lên mới hiểu ra, Trưởng Tôn Vô Cực từ đầu tới cuối đã dùng thân phận "chủ nhà" chào đón "vị khách" là hắn!Đêm đó lúc ăn cơm, Chiến Hoàng đế vẫn luôn sầm mặt, Thái hậu sợ hãi nhìn nhi tử, không biết hắn tại sao lại như vậy, Chiến Bắc Dã nhận ra mình làm Mẫu hậu kinh sợ, sắc mặt liền dịu xuống. Mạnh Phù Dao trong lòng buồn cười không thôi, đành phải làm tốt thân phận chủ nhà liên tục mời rượu, cố tình chuốc rượu hai người nọ để mọi người bớt việc, kết quả nàng buồn phiền phát hiện, hai vị nọ đều là những kẻ ngàn chén không say, nàng rót mỏi cả tay rồi mà hai người vẫn mặt không đổi sắc, cuối cùng thẳng thừng chê nàng châm rượu quá chậm, thả sức uống cùng Phù Dao rất có ý thức chủ nhà ngồi một bên trông coi, sợ cả hai uống say sẽ quyết chiến với nhau, kết quả nàng trông đến dài cổ, mở mắt ra nhìn mãi mà hai người nợ vẫn còn đang trông, nhấc mí mắt lên, đang uống...Lại trông tiếp, búng mí mắt nhìn, vẫn đang uống...Mạnh Phù Dao giận dữ, đứng lên bước nhanh ra ngoài - không ngồi với họ nữa, uống say chết các huynh đi!Một đường mệt nhọc, giờ được ở trong Vương phủ mình, nàng ngủ rất thoải mái, nhanh chóng tiến vào mộng đẹpMà giờ phút phố dài sắc xanh tĩnh mịch yên bóng người lảo đảo, giãy giụa xiêu vẹo chạy vội trên phố dài, dọc đường máu chảy lẫn mồ hôi, không chịu nổi ngã quỵ, lại không đứng dậy nổi, cuối cùng bám lên vách tường, cây xanh, từng bước một di chuyển về phía Vương phủ Đại Hãn.
phù dao hoàng hậu quyển 5