phản diện tôi là mẹ cậu
Bạn đang đọc truyện Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu của tác giả Lâm Miên Miên. Nghĩ lại tiểu thuyết mình đă đọc, tiếp thu ký ức của thân thể này, cô mới biết mình hiện tại chính là mẹ ruột của vai phản diện. Nhân vật này sau khi chồng mình qua đời, nhanh chóng tái hôn
Thế nên thay vì mò vào tin nhắn trong điện thoại chồng thì bạn nên chú ý đến lịch sự trò chuyện của anh ta trong các ứng dụng chat. Tính mạng người dân là mục tiêu 03:17 Thanh Bùi phản ứng lạ khi vợ đại gia bị bắt Vào ngày giỗ mẹ năm nay, bố tôi nói là sẽ
Dù ở chung nhưng mẹ chồng cũng đối tốt với tôi, trừ những lúc bà bực bội ra. Em chồng tôi năm nay 25 tuổi, là đàn ông sức dài vai rộng, lại có bằng đại học công nghệ hẳn hoi nhưng không chịu đi làm. Cậu ấy nói làm công nhân là một sự xúc phạm công sức cậu ấy
Ai ngờ đến lúc mẹ nhờ dạy em thì cậu bé lại suy sụp, khóc lên khóc xuống. Mới đây, một bà mẹ ở Trung Quốc chia sẻ câu chuyện rằng: " Con trai tôi năm nay học lớp 5, còn con gái học lớp 2. Thằng bé ở nhà thấy tôi dạy em nó mà to tiếng, bực tức quá mới nhắc tôi là em còn bé, mẹ dạy em từ từ thôi. Tôi bảo nó vào dạy luôn hộ mẹ.
Nhưng câu chuyện của tôi lại là về kẻ Phản Diện này. Ong Seongwoo tính tình chua ngoa cay nghiệt, rất ích kỷ và chủ nghĩa thực tế, song lại rất ngây thơ trong tình yêu và chân thành trong đối xử. Có người bảo cậu xấu xa. Có người bảo cậu lập dị. Nhưng cũng có kẻ bảo cậu vô cùng dễ thương và đặc biệt.
materi tali temali pramuka lengkap dengan gambar. Chương 56 Ở trong thế giới của rất nhiều trẻ con, bình thường đều lấy bản thân mình làm trung Hạ đã từng không ít lần nhìn thấy những đứa trẻ nhìn thấy thứ đồ chơi mình thích không ngừng làm nũng quấy rầy ba mẹ, thậm chí còn lăn lộn trên mặt đất, không đạt được mục đích thì không dừng thì phải có điều đứa nhóc mập mạp trong lòng cô lúc này lại nói với cô, chỉ cần mẹ vui vẻ là được rồi, mẹ muốn ly hôn với ba thì cứ ly hôn Hạ nhớ tới một người bạn trước kia của cô, người bạn đó ngay từ nhỏ quan hệ giữa ba mẹ không tốt, ba cô ấy hết ăn lại nằm, thậm chí đôi khi còn có thể động tay động chân. Cô ấy đều nhìn thấy hết, lúc mẹ cô ấy hỏi cô ấy hai người có thể ly hôn không, cô ấy lại lắc nhiều năm sau, người bạn này của Nguyễn Hạ nói rằng, cô ấy có chút hối hận. Bởi vì qua nhiều năm như vậy, mẹ cô ấy vẫn luôn không vui như ở trong mắt của rất nhiều người, trở thành mẹ rồi, nên lấy hỉ nộ ái ố của đứa trẻ làm trong tâm cuộc sống, còn cảm xúc của bản thân mình… đã không quan trọng nữa rồi. Chỉ cần đứa nhỏ tốt đã là đủ rồi. Chẳng lẽ sau khi kết hôn, mẹ sẽ không được tính là một người độc lập sao?Nguyễn Hạ ôm lấy Vượng Tử, ngửi mùi hương trên người cậu, đứa nhỏ mập mạp mềm mềm này khiến cho nội tâm cô trở nên mềm mại không tả được.“Cục cưng, hiện tại ba mẹ sẽ không ly hôn. Con cứ yên tâm đi, ba và mẹ không có gì không vui cả.” Nguyễn Hạ chậm rãi nói “Chỉ là chuyện của người lớn hiện tại con không hiểu được. Chờ đến khi con lớn lên một chút nữa, mẹ sẽ nói với con. Hôm nay mẹ cũng muốn nói với con một chuyện, hi vọng con sẽ ghi nó trong lòng, cả mẹ và ba con đều rất yêu con. Cho dù có một ngày ba mẹ không còn là vợ chồng nữa, cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình yêu mà ba mẹ dành cho con.”Vượng Tử chỗ hiểu chỗ không, nhưng vẫn gật gật đầu “Con biết rồi. Hai người thật sự không ly hôn sao?”Nguyễn hạ dở khóc dở cười “Ừ.”“Vậy tại sao hai người lại không ngủ với nhau?”Nguyễn Hạ nghĩ một lúc “Nếu không con đi hỏi ba con xem sao?”Trước kia cô đã từng trả lời vấn đề này rồi, chỉ có điều hiển nhiên không lừa gạt được đứa nhỏ quyết định ném quả bóng da này cho Tống Đình Thâm.“Vâng ạ.” Vượng Tử lại hồi phục sức sống, cậu chạy ra ngoài được hai bước, lại quay người lại, nhào vào trong lòng cô giống như một viên đạn nhỏ, ôm lấy eo của cô “Mẹ, hiện tại mẹ có vui vẻ không?”Nguyễn Hạ thành thật gật đầu “Rất vui vẻ.”Tuy rằng vừa mới tỉnh dậy đã biến thành một con người khác, cũng nhớ ba mẹ của mình nhưng cô tin rằng, nếu như câu chuyện đã trở nên như thế này, như vậy, cả ngày chỉ ngồi suy nghĩ mấy thứ vô nghĩa, vậy cũng chỉ tăng thêm phiền não. Huống chi, đứng ở góc độ sự thật mà nhìn nhận, hiện tại cô có lý do gì để không vui đâu?“Vậy thì tốt rồi.” Vượng Tử nghe vậy thì yên tâm rồi “Con chỉ muốn để mẹ vui vẻ. Mẹ vui vẻ con cũng sẽ vui vẻ.”“Thật sự là một đứa nhỏ ngoan.”“Ba ba, vì sao ba và mẹ không ngủ chung với nhau?”Đối mặt với câu hỏi của con trai, Tống Đình Thâm không biết nên trả lời thế nhớ đến câu trả lời trước kia của Nguyễn Hạ, liền trả lời lại giống y hệt “Bởi vì mẹ con mỗi ngày đều ngủ rất muộn, ba sợ sẽ quấy rầy giấc ngủ của mẹ.”Vượng Tử lầm bầm “Con không phải kiểu trẻ con dễ lừa như vậy. Ba ba, ba từng nói là phải thành thật, không nên vì con chỉ là một đứa trẻ mà không nói thật với con.”Tống Đình Thâm “…”Hiện tại anh không biết là đã xảy ra chuyện gì rồi, Nguyễn Hạ cũng không gửi wechat thông báo cho anh câu đầu tiên Tống Đình Thâm có cảm giác không biết nên nói gì với đứa sao lại không ngủ cùng với Nguyễn Hạ?Bản thân cuộc hôn nhân này là không thuần khiết, huống chi sau khi kết hôn, Nguyễn Hạ mang thai đứa nhỏ, hai người lại có một hiệp nghị, đạt được nhận thức chung. Cho nên ngay từ khi ngày đầu tiên sau khi kết hôn, anh đã không ngủ chung với cô tại anh nên giải thích với con trai như thế nào, nói rằng ba mẹ nó kết hôn chỉ bởi vì có nó. Trên thực tế hai người cũng không có tình cảm cho nên không ngủ cùng nhau sao?Tuy rằng trước kia Tống Đình Thâm đã quyết định trở thành một người ba tốt, một người ba thành thật, một người ba có thể trở thành bạn với con. Vấn đề là ở thời điểm này, anh không thể nói thật được.“Con hi vọng ba mẹ ngủ chung với nhau sao?” Tống Đình Thâm không trả lời câu hỏi của Tử nghĩ một lúc “Ba mẹ của những người khác đều ngủ chung với nhau.”Có nghĩa là đang đọc truyện tại
Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Xuyên KhôngNguồn Sưu tầmTrạng thái Đang raSố chương 242Ngày đăng 2 năm trướcCập nhật 2 năm trước Tỉnh dậy sau giấc ngủ, cô thấy bản thân đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà mình vừa thức đêm để đọc hết, trở thành mẹ ruột của nhân vật phản khi người chồng đầu tiên của nguyên chủ chết, cô ta nhanh chóng đi bước nữa với một người ông cao phú soái khác. Vì lo sợ đứa con trai chưa đầy bốn tuổi sẽ trở thành gánh nặng của mình, cô nàng này nhẫn tâm bỏ rơi cậu kịch bản cực phẩm nhìn người chồng vẫn đang còn sống và đứa con trai phản diện, cô thở dài một tiếng. Tôi muốn đổi kịch bản!
Tỉnh dậy sau giấc ngủ, cô thấy bản thân đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà mình vừa thức đêm để đọc hết, trở thành mẹ ruột của nhân vật phản khi người chồng đầu tiên của nguyên chủ chết, cô ta nhanh chóng đi bước nữa với một người đàn ông cao phú soái khác. Vì lo sợ đứa con trai chưa đầy bốn tuổi sẽ trở thành gánh nặng của mình, cô nàng này nhẫn tâm bỏ rơi cậu kịch bản cực phẩm nhìn người chồng vẫn đang còn sống và đứa con trai phản diện, cô thở dài một tiếng. Tôi muốn đổi kịch bản!
Nguyễn Hạ bước vào toilet, nhìn bản thân mình ở trong gương, cô vẫn có chút không hoàn hồn thân là người mê gái đẹp, trước đây đều là cô quỳ liếm nhan sắc của người khác, lúc này, đối tượng được quỳ liếm lại biến thành chính việc là thế này, một tuần trước, vì Quốc Khánh được nghỉ đến bảy ngày, cho nên cẩu độc thân không có đối tượng, Nguyễn Hạ lên mạng tìm vài bộ tiểu thuyết, chuẩn bị thức trắng đêm để đọc, còn ban ngày thì ngủ hết cả ngày, lúc nào tỉnh dậy thì gọi đồ ở bên ngoài, như thế chẳng phải quá mĩ mãn hay sao? Trong vòng bạn bè của cô, mọi người đều đi ra ngoài chơi các kiểu nhưng cô không hề hâm mộ, ngày nghỉ ai ra ngoài thì kệ người đó, trời đất trong thiên hạ có thế nào thì nhà này mới mà nơi thoải mái đọc một quyển tiểu thuyết, ước chừng khoảng một triệu chữ nhưng mà cô lại thấy rằng, có rất nhiều nội dung và đoạn miêu tả hoạt động tâm lí là cố tình kéo dài chữ, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của cô, có thể thấy được trên phương diện thiết kế nội dung truyện, tác giả quả thật rất đến khi cô chấn hưng tinh thần thì thấy đã đến hơn năm giờ sáng ngày hôm sau, khi cô chuẩn bị đứng lên vào nhà vệ sinh, bỗng nhiên tụt huyết áp, trước mắt tối đen, cô trực tiếp ngã xuống cô tỉnh lại lần nữa thì đã xuyên vào trong bộ tiểu thuyết này rồi, cô trở thành một nhân vật phụ trùng tên trùng họ với nhỏ Nguyễn Hạ đã sống cùng với ông bà nội, tình cảm với ba mẹ cũng không phải sâu đậm gì lắm, sau đó thì ông nội, bà nội lần lượt qua đời, cô được ba mẹ đón về thành phố, khi đó cô đã học đến trung học phổ thông rồi, rất khó để lại gần gũi với ba mẹ đôi khi cô cũng cảm thấy, trở thành người thân cận nhất, có duyên không nhất định sẽ có phận, giống như cô với ba mẹ mình dù là ba mẹ hay là chính cô, đều muốn cố gắng để hàn gắn quan hệ nhưng sự thật chứng mình, có khoảng cách nhất định sẽ hợp với bọn họ khái là vì như thế này, đối với Nguyễn Hạ mà nói, nếu như không thể quay về thế giới ban đầu của mình, cô cũng không cần quá lo lắng cho ba mẹ cô đều có lương hưu, cô còn có một em trai nữa, vốn dĩ từ khi cô học đại học cũng rất ít khi ở nhà. Ngược lại Nguyễn Hạ cảm thấy may mắn khi năm đó ba mẹ cô vi phạm chính sách một con, cố ý sinh thêm một em trái, nếu như ba mẹ chỉ có một cô con gái là cô, vậy thì ba mẹ tuyết đối không thể chấp nhận việc cô ra đi, dù sao thì chuyện người đầu bạc tiến người đầu xanh, có mấy gia đình có thể chấp nhận được?Có em trai ở đó bọn họ vẫn sẽ đau lòng rất lâu nhưng sẽ không đến mức hoàn toàn sụp trong nháy mắt khi cô tỉnh lại, cô liền tiếp thu được tất cả trí nhớ của nguyên như bắt buộc phải dùng một từ để hình dung nguyên chủ, thì mỹ nhân rắn rết là thích hợp chủ thực sự là đẹp đến cùng cực, ít nhất là Nguyễn Hạ chưa từng gặp được một cô gái nào xinh đẹp hơn cô ấy, giơ tay nhấc chân đều rất lẳng lơ nhưng lại thanh thuần và gợi thường thì với kiểu phụ nữ như thế này, cuộc đời của cô ấy cũng sẽ rất đặc chủ là điển hình của đẹp nhưng nghèo, cô ấy sinh ra trong một gia đình đến miếng ăn cũng thành vấn đề, ba không có nghề nghiệp chính thức, thường xuyên ra công trường làm công nhận lao động đơn giản, kiếm một chút phí sinh hoạt, còn mẹ thì sao? Bởi vì mẹ cô ấy dáng vẻ xinh đẹp, ba của nguyên chủ không muốn bà ấy ra ngoài làm việc, sợ bà sẽ bị người khác nhòm ngó. Cho nên, từ khi bà kết hôn với ba của nguyên chủ, mẹ của nguyên chủ chưa đi làm một ngày dù bà không đi làm nhưng cùng không ở nhà làm việc nhà, làm một bà chủ gia đình trên ý nghĩa truyền thống. Cơm, là do ba của nguyên chủ nấu, việc nhà, cũng là ba của nguyên chủ ôm tất, mẹ của nguyên chủ chỉ cần phụ trách đẹp đẹp đẹp là đủ sống hằng ngày của mẹ nguyên chủ chính là đánh bài cùng với ăn vận trang điểm, ông xã của bà ở công trường khổ cực làm những công việc bốc vác đơn giản của công nhân lao động, còn bà vẫn sống cuộc sống thoải mái dễ chịu vô cùng. Không thể không nói, ở một mức độ nào đó thì ba của nguyên chủ là ông chồng tốt, một người đàn ông thua có thắng, nói ngắn gọn lại, thì cuộc sống của một nhà ba người này cũng miễn cưỡng không có trở ngại, thỉnh thoảng cũng sẽ có thời điểm kinh tế khó khăn nhưng cũng đều đã qua chủ với giá trị nhan sắc gấp mười lần mẹ cô ấy, lớn lên trong gia đình như thế này, vì khí chất ngoại hình nên có rất nhiều ban học đều nghĩ cô ấy vừa xinh vừa giàu. Đại khái cũng là xuất phát từ lòng tham hư vinh nhưng cô thật sự đã giả mạo được sự vừa xinh vừa giàu của bản thân ấy ghét gia đình nơi mà mình sinh ra nhưng lại cố gắng để áp bức ba của chính này, cô đã ý thức được, mình có một khuôn mặt xinh đẹp, dựa vào khuôn mặt này, cô ấy hoàn toàn có thể trải qua cuộc sống mà cô ấy mơ một lần tình cờ, cô quen được với người chồng hiện tại của chồng hiện tại của cô ấy họ Tống, rất nhiều người đều gọi anh là Tống tiên sinh. Khi nguyên chủ hai mươi tuổi, Tống tiên sinh đã ba mươi mốt tuổi rồi, độc thân chưa kết tiên sinh khởi nghiệp với hai bàn tay trắng, xây dựng nên công ty, trong vài năm ngắn ngủi đưa công ty ra thị trường, cũng có thể được tính là một người đàn ông độc thân hoàng chủ nhìn trúng anh, trong khi nghỉ hè đến công ty anh làm việc rồi lên sân khấu, trong một bữa tiệc mừng công, nguyên chủ hao hết tâm tư để trải qua một đêm cùng với Tống tiên tháng sau, nguyên chủ phát hiện bản thân mang thai, vậy nên cứ thế gả cho Tống tiên thực tế, tình cảm vợ chồng của nguyên chủ với Tống tiên sinh cũng không phải tốt lắm, Tống tiên sinh là một người như vậy, sao mà anh có thể không đoán ra mình bị người khác đặt bẫy. Cho nên mặc dù anh phụ trách cho cô ấy như mong muốn, lấy cô ấy, cho cô ấy làm phu nhân giám đốc nhưng thật ra cũng không thích cô ấy, thậm chí còn có thể gọi là ghét cô nhiên, nói nguyên chủ thích Tống tiên sinh đến mức nào, thì cũng chẳng thấy được bao với cô ấy mà nói, đàn ông chính là máy rút tiên sinh không thích cô ấy, cô ấy cũng không ép buộc, dù sao thì hiện tại cô ấy là phu nhân giàu có, chỉ cần có thể cho cô ấy hưởng thụ cuộc sống hiện tại là được rồi, về phần cái gì gọi là tình yêu, cô ấy cũng không nên, mặc dù đã sắp kết hôn được bốn năm rồi, quan hệ của nguyên chủ với Tống tiên sinh chỉ cần dùng bốn chứ là có thể hình dung rất thỏa đáng – Tương kính như khi thưởng thức đủ mỹ mạo đỉnh cao của nguyên chủ, Nguyễn Hạ đi ra khỏi toilet. Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, cô gọi điện thoại cho mẹ của thân chủ.“Mẹ, lát nữa con sẽ về nhà, mẹ sắp xếp hết quần áo của Vượng Tử, hôm nay con muốn dẫn thằng bé về.”Bà Nguyễn sửng sốt “Không phải nói là chờ con rể đi công tác về rồi mới đón hả?”“Không ạ, con đã đặt vé máy bay đi thành phố A ngày mai rồi, ba của nó đi công tác ở đó, phỏng chừng còn khoảng vài ngày nữa, đúng lúc lâu rồi ba người nhà bọn con chưa được đi du lịch tử tế.”Bà Nguyễn rất đỗi vui mừng “Con đã nghĩ thông suốt rồi sao? Nên làm như vậy, có thể làm vợ chồng của nhau chính là duyên phận vô cùng lớn. Con xem xem, mẹ với ba con, tuy rằng đời này ba con vẫn chưa kiếm ra được bao nhiêu tiền nhưng mà ông ấy đối xử rất tốt với mẹ. Con với con rể đã kết hôn được vài năm rồi mà vẫn như người xa lạ. Mẹ nhìn thấy thật sự rất sốt ruột. Chuyện tình cảm vợ chồng có tốt hay không sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến trẻ nhỏ. Nếu cứ giống như hai đứa lúc trước thì có khác nào ly hôn đâu?”Có thể là do cách biệt một thế hệ, mẹ nguyên chủ trước kia không chịu chăm sóc con gái, hiện tại đã đến độ tuổi này, lại yêu thích cháu ngoại nguyên chủ trên thực tế lại là một người có tư tưởng ích kỷ. Cho dù có là cha mẹ, hay là chồng, cô ấy đều không có tình cảm. Thậm chí tình cảm với đứa con do bản thân sinh ra cũng rất bình nên mỗi lần chồng cô ấy đi công tác, ngay ngày hôm sau nguyên chủ đã đóng gói đứa con gửi qua cho cha mẹ, để bọn họ chăm sóc đứa trẻ, còn cô ấy một mình tự nhiên phóng khoáng. Chờ đến lúc chồng quay lại, cô ấy lại đón đứa trẻ về. Quan hệ giữa nguyên chủ với chồng cũng không tốt, quan hệ với đứa trẻ cũng không tốt. Chẳng qua cô ấy cũng chẳng thèm để ý. Đối với cô ấy mà nói, quan trọng nhất vẫn là bản thân mình. Còn những người khác ấy, từ trước đến giờ cô ấy chưa từng để trong lòng. Vậy nên chẳng trách vài năm nay ông Nguyễn, bà Nguyễn khuyên nhủ biết bao nhiêu lần, nguyên chủ cũng không nghĩ đến việc điều chỉnh quan hệ với nói một cách tích cực, không quan tâm đến kết cục cuối cùng của nguyên chủ, thì cô ấy… sống thật sự rất thoải vì cô ấy không để ý đến bất cứ kẻ nào, cho nên mãi đến cuối cùng, nguyên chủ thật sự là không có bất cứ lúc nào cảm nhận được cảm giác đau Hạ ậm ừ một tiếng “Con biết mà, cho nên lần này con mới đưa Vượng Tử đi thành phố A. Mẹ, chúng ta không nói chuyện nữa, nhớ chuẩn bị cơm trưa cho con nữa, con ăn ở nhà.”Nghe xong lời này, bà Nguyễn lại càng vui biết rằng đứa con gái này đã rất lâu rồi không ngồi xuống ăn bữa cơm tử tế với bọn họ, bà Nguyễn lập tức đáp ứng. Sau khi treo điện thoại, bà liền nói với chồng “Ông mau ra ngoài mua đồ ăn đi. Hạ Hạ nói đợi lát nữa nó về ăn cơm đấy!”Ông Nguyễn còn tưởng rằng tai bản thân vừa rồi nghe nhầm, mãi đến lúc vợ ông ra vẻ muốn đánh người, ông mới hồi phục lại tinh thần, nhếch môi nở nụ cười “Được rồi, Hạ Hạ thích nhất là món thịt cá kho tàu do tôi làm, bây giờ tôi phải ra chợ mua đồ ăn luôn đây!”Tuy rằng lúc trước Nguyễn Hạ lớn lên diện mạo bình thường nhưng cô là người thích gái đẹp, luôn theo đuổi cái đẹp. Cho nên cô nào sợ dáng vẻ của bản thân bình thường, cô vẫn luôn tận lực học trang điểm. Vài năm trở lại đây, kĩ năng trang điểm của cô cũng có thể nói là ngang hàng với người chuyên cả khuôn mặt này của nguyên chủ, cho dù chúng vốn đã rất đẹp, Nguyễn Hạ ngồi trước bàn trang điểm, nhìn thấy trên bàn toàn là mỹ phảm bảo vệ da, miễn cường định thần lại rồi từng bước từng bước bắt đầu trang điểm.“Nhạt phấn nồng son” hết thảy tuyệt vời, lúc Nguyễn Hạ nhìn thấy gương mặt này của nguyên chủ thì nghĩ ngay đến câu thơ hơn mười phút, Nguyễn Hạ nhìn thấy bản thân trong gương, vô cùng hài biết rằng cho dù là mỹ nữ xinh đẹp đến mức nào, mặt mộc với đã trang điểm vẫn sẽ khác nhau. Sau khi đã trang điểm xong, ước chừng giá trị nhan sắc sẽ cao hơn vài Hạ đọc lướt một lượt nội dung tiểu thuyết, nguyên chủ không có bất cứ tình cảm gì với chồng và đứa con, càng không nói đến người ngoài như tại cho dù thay đổi hoàn toàn để trở thành một người mẹ tốt, hay là làm một người vợ tốt, cô đều không có hứng có điều, nếu như hiện tại cô đã xuyên đến đây, biến thành Nguyễn Hạ trong thế giới tiểu thuyết này, dưới tiền đề là cô đã biết được nội dung câu chuyện này, cô đương nhiên phải theo cái lợi, tránh hại, lựa chọn thứ có lợi nhất với bản thân trong nội dung tiểu thuyết, Tống tiên sinh sẽ gặp phải sự cố không may bên nhân này còn chưa chính thức lên sân khấu, chưa xuất đầu lộ diện mà đã phải đi nhận cơm hộp kết thúc vai diễn rồi… Cái chết rất drama, cũng rất nghẹn dù như thế nào, hiện tại anh vẫn là chồng trên danh nghĩa của cô, hơn nữa theo như nội dung vở kịch, nếu như anh không chết thì người có lợi nhất là cô.“Hầy, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.” Nguyễn hạ tự lẩm nhẩm “Tống tiên sinh, tôi sẽ giúp anh nhưng có thể sống sót hay không thì phải nhìn vào số mệnh của anh thôi.”Tống tiên sinh ở nơi xa hắt xì một lí đứng một bên vội vàng nói “Tống tổng, có cần chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa không?”Tống tiên sinh không thay đổi sắc mặt lật giở văn kiện, trầm giọng nói “Không cần.”Mặc dù Tống tiên sinh không hề có tình cảm gì với nguyên chủ, có điều thứ cần phải cho cô ấy thì anh cũng cho, từ trước đến nay anh đều không hề keo kiệt, ít nhất về phương diện vật chất, anh chưa từng bạc đãi cô ấy, anh cũng chưa từng có ý kiến gì về cách sống xa xỉ của nguyên lúc học đại học thì Nguyễn Hạ đã thi lấy giấy phép lái xe, sau đó lại mua một chiếc xe secondhand, vì vậy ở phương diện lái xe, cho dù cô không phải là tài xế già, thế nhưng lái ra ngoài cũng không hề có chút vấn đề nào. Xe của nguyên chủ là một chiếc BMW X5, Nguyễn Hạ ngồi xuống, cô suy đoán chắc hẳn đây là kiểu bố trí cao cấp nhất, giá của xe mới cũng như chiếc xe secondhand hơn mười vạn, quả thực nếu so sánh với chiếc xe này thì không hề giống đường lái xe về nhà mẹ, cô cũng thuận tiện sắp xếp lại quan hệ nhân vật cũng như cốt truyện một tiểu thuyết cũng không miêu tả nhiều về Tống tiên sinh, thế nhưng vào lúc này thì anh cũng đã là một trong những người thành công. Ba mẹ của Tống tiên sinh mất sớm, trong nhà anh không còn họ hàng gì nữa, thật ra nếu theo lý mà nói, sau khi anh chết, chỉ tính tài sản mà anh để lại cũng đủ cho nguyên chủ tiêu xài cả đời. Có điều kỳ quái chính là sau khi anh chết, công ty lập tức bộc phát khủng hoảng, tài chính cũng xuất hiện tình trạng thiếu hụt, nguyên chủ căn bản không hiểu về chuyện làm ăn, sau khi dằn vặt nửa năm thì cũng chẳng thể cứu vãn được nữa, thứ để lại cho mẹ con hai người bọn họ chỉ có hai căn nhà và cách nhìn của một người còn đang giãy dụa trên ranh giới nghèo khó trước khi xuyên không, Nguyễn Hạ nghĩ có hai căn nhà, chỉ cần nguyên chủ không tiêu xài một cách mù quáng thì dựa vào hai căn nhà này, hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống của cô ấy và con trai trôi qua không tệ. Dù sao thì giá nhà lúc này không hề thấp, cho thuê một căn nhà trong đó, tiền thuê mỗi tháng đểu đủ để sinh nhưng nguyên chủ là ai cơ chứ, cô ấy chính là mỹ nhân rắn rết, dựa vào giá trị nhan sắc và dã tâm của cô ấy, căn bản không thể nào thỏa mãn với việc trông coi hai căn nhà, vì thế, cô ấy lại muốn tìm một cái máy ATM.
Nguyễn Hạ bước vào toilet, nhìn bản thân mình ở trong gương, cô vẫn có chút không hoàn hồn thân là người mê gái đẹp, trước đây đều là cô quỳ liếm nhan sắc của người khác, lúc này, đối tượng được quỳ liếm lại biến thành chính việc là thế này, một tuần trước, vì Quốc Khánh được nghỉ đến bảy ngày, cho nên cẩu độc thân không có đối tượng, Nguyễn Hạ lên mạng tìm vài bộ tiểu thuyết, chuẩn bị thức trắng đêm để đọc, còn ban ngày thì ngủ hết cả ngày, lúc nào tỉnh dậy thì gọi đồ ở bên ngoài, như thế chẳng phải quá mĩ mãn hay sao? Trong vòng bạn bè của cô, mọi người đều đi ra ngoài chơi các kiểu nhưng cô không hề hâm mộ, ngày nghỉ ai ra ngoài thì kệ người đó, trời đất trong thiên hạ có thế nào thì nhà này mới mà nơi thoải mái đọc một quyển tiểu thuyết, ước chừng khoảng một triệu chữ nhưng mà cô lại thấy rằng, có rất nhiều nội dung và đoạn miêu tả hoạt động tâm lí là cố tình kéo dài chữ, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của cô, có thể thấy được trên phương diện thiết kế nội dung truyện, tác giả quả thật rất đến khi cô chấn hưng tinh thần thì thấy đã đến hơn năm giờ sáng ngày hôm sau, khi cô chuẩn bị đứng lên vào nhà vệ sinh, bỗng nhiên tụt huyết áp, trước mắt tối đen, cô trực tiếp ngã xuống cô tỉnh lại lần nữa thì đã xuyên vào trong bộ tiểu thuyết này rồi, cô trở thành một nhân vật phụ trùng tên trùng họ với nhỏ Nguyễn Hạ đã sống cùng với ông bà nội, tình cảm với ba mẹ cũng không phải sâu đậm gì lắm, sau đó thì ông nội, bà nội lần lượt qua đời, cô được ba mẹ đón về thành phố, khi đó cô đã học đến trung học phổ thông rồi, rất khó để lại gần gũi với ba mẹ đôi khi cô cũng cảm thấy, trở thành người thân cận nhất, có duyên không nhất định sẽ có phận, giống như cô với ba mẹ mình dù là ba mẹ hay là chính cô, đều muốn cố gắng để hàn gắn quan hệ nhưng sự thật chứng mình, có khoảng cách nhất định sẽ hợp với bọn họ khái là vì như thế này, đối với Nguyễn Hạ mà nói, nếu như không thể quay về thế giới ban đầu của mình, cô cũng không cần quá lo lắng cho ba mẹ cô đều có lương hưu, cô còn có một em trai nữa, vốn dĩ từ khi cô học đại học cũng rất ít khi ở nhà. Ngược lại Nguyễn Hạ cảm thấy may mắn khi năm đó ba mẹ cô vi phạm chính sách một con, cố ý sinh thêm một em trái, nếu như ba mẹ chỉ có một cô con gái là cô, vậy thì ba mẹ tuyết đối không thể chấp nhận việc cô ra đi, dù sao thì chuyện người đầu bạc tiến người đầu xanh, có mấy gia đình có thể chấp nhận được?Có em trai ở đó bọn họ vẫn sẽ đau lòng rất lâu nhưng sẽ không đến mức hoàn toàn sụp trong nháy mắt khi cô tỉnh lại, cô liền tiếp thu được tất cả trí nhớ của nguyên như bắt buộc phải dùng một từ để hình dung nguyên chủ, thì mỹ nhân rắn rết là thích hợp chủ thực sự là đẹp đến cùng cực, ít nhất là Nguyễn Hạ chưa từng gặp được một cô gái nào xinh đẹp hơn cô ấy, giơ tay nhấc chân đều rất lẳng lơ nhưng lại thanh thuần và gợi thường thì với kiểu phụ nữ như thế này, cuộc đời của cô ấy cũng sẽ rất đặc chủ là điển hình của đẹp nhưng nghèo, cô ấy sinh ra trong một gia đình đến miếng ăn cũng thành vấn đề, ba không có nghề nghiệp chính thức, thường xuyên ra công trường làm công nhận lao động đơn giản, kiếm một chút phí sinh hoạt, còn mẹ thì sao? Bởi vì mẹ cô ấy dáng vẻ xinh đẹp, ba của nguyên chủ không muốn bà ấy ra ngoài làm việc, sợ bà sẽ bị người khác nhòm ngó. Cho nên, từ khi bà kết hôn với ba của nguyên chủ, mẹ của nguyên chủ chưa đi làm một ngày dù bà không đi làm nhưng cùng không ở nhà làm việc nhà, làm một bà chủ gia đình trên ý nghĩa truyền thống. Cơm, là do ba của nguyên chủ nấu, việc nhà, cũng là ba của nguyên chủ ôm tất, mẹ của nguyên chủ chỉ cần phụ trách đẹp đẹp đẹp là đủ sống hằng ngày của mẹ nguyên chủ chính là đánh bài cùng với ăn vận trang điểm, ông xã của bà ở công trường khổ cực làm những công việc bốc vác đơn giản của công nhân lao động, còn bà vẫn sống cuộc sống thoải mái dễ chịu vô cùng. Không thể không nói, ở một mức độ nào đó thì ba của nguyên chủ là ông chồng tốt, một người đàn ông thua có thắng, nói ngắn gọn lại, thì cuộc sống của một nhà ba người này cũng miễn cưỡng không có trở ngại, thỉnh thoảng cũng sẽ có thời điểm kinh tế khó khăn nhưng cũng đều đã qua chủ với giá trị nhan sắc gấp mười lần mẹ cô ấy, lớn lên trong gia đình như thế này, vì khí chất ngoại hình nên có rất nhiều ban học đều nghĩ cô ấy vừa xinh vừa giàu. Đại khái cũng là xuất phát từ lòng tham hư vinh nhưng cô thật sự đã giả mạo được sự vừa xinh vừa giàu của bản thân ấy ghét gia đình nơi mà mình sinh ra nhưng lại cố gắng để áp bức ba của chính này, cô đã ý thức được, mình có một khuôn mặt xinh đẹp, dựa vào khuôn mặt này, cô ấy hoàn toàn có thể trải qua cuộc sống mà cô ấy mơ một lần tình cờ, cô quen được với người chồng hiện tại của chồng hiện tại của cô ấy họ Tống, rất nhiều người đều gọi anh là Tống tiên sinh. Khi nguyên chủ hai mươi tuổi, Tống tiên sinh đã ba mươi mốt tuổi rồi, độc thân chưa kết tiên sinh khởi nghiệp với hai bàn tay trắng, xây dựng nên công ty, trong vài năm ngắn ngủi đưa công ty ra thị trường, cũng có thể được tính là một người đàn ông độc thân hoàng chủ nhìn trúng anh, trong khi nghỉ hè đến công ty anh làm việc rồi lên sân khấu, trong một bữa tiệc mừng công, nguyên chủ hao hết tâm tư để trải qua một đêm cùng với Tống tiên tháng sau, nguyên chủ phát hiện bản thân mang thai, vậy nên cứ thế gả cho Tống tiên thực tế, tình cảm vợ chồng của nguyên chủ với Tống tiên sinh cũng không phải tốt lắm, Tống tiên sinh là một người như vậy, sao mà anh có thể không đoán ra mình bị người khác đặt bẫy. Cho nên mặc dù anh phụ trách cho cô ấy như mong muốn, lấy cô ấy, cho cô ấy làm phu nhân giám đốc nhưng thật ra cũng không thích cô ấy, thậm chí còn có thể gọi là ghét cô nhiên, nói nguyên chủ thích Tống tiên sinh đến mức nào, thì cũng chẳng thấy được bao với cô ấy mà nói, đàn ông chính là máy rút tiên sinh không thích cô ấy, cô ấy cũng không ép buộc, dù sao thì hiện tại cô ấy là phu nhân giàu có, chỉ cần có thể cho cô ấy hưởng thụ cuộc sống hiện tại là được rồi, về phần cái gì gọi là tình yêu, cô ấy cũng không nên, mặc dù đã sắp kết hôn được bốn năm rồi, quan hệ của nguyên chủ với Tống tiên sinh chỉ cần dùng bốn chứ là có thể hình dung rất thỏa đáng – Tương kính như khi thưởng thức đủ mỹ mạo đỉnh cao của nguyên chủ, Nguyễn Hạ đi ra khỏi toilet. Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, cô gọi điện thoại cho mẹ của thân chủ.“Mẹ, lát nữa con sẽ về nhà, mẹ sắp xếp hết quần áo của Vượng Tử, hôm nay con muốn dẫn thằng bé về.”Bà Nguyễn sửng sốt “Không phải nói là chờ con rể đi công tác về rồi mới đón hả?”“Không ạ, con đã đặt vé máy bay đi thành phố A ngày mai rồi, ba của nó đi công tác ở đó, phỏng chừng còn khoảng vài ngày nữa, đúng lúc lâu rồi ba người nhà bọn con chưa được đi du lịch tử tế.”Bà Nguyễn rất đỗi vui mừng “Con đã nghĩ thông suốt rồi sao? Nên làm như vậy, có thể làm vợ chồng của nhau chính là duyên phận vô cùng lớn. Con xem xem, mẹ với ba con, tuy rằng đời này ba con vẫn chưa kiếm ra được bao nhiêu tiền nhưng mà ông ấy đối xử rất tốt với mẹ. Con với con rể đã kết hôn được vài năm rồi mà vẫn như người xa lạ. Mẹ nhìn thấy thật sự rất sốt ruột. Chuyện tình cảm vợ chồng có tốt hay không sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến trẻ nhỏ. Nếu cứ giống như hai đứa lúc trước thì có khác nào ly hôn đâu?”Có thể là do cách biệt một thế hệ, mẹ nguyên chủ trước kia không chịu chăm sóc con gái, hiện tại đã đến độ tuổi này, lại yêu thích cháu ngoại nguyên chủ trên thực tế lại là một người có tư tưởng ích kỷ. Cho dù có là cha mẹ, hay là chồng, cô ấy đều không có tình cảm. Thậm chí tình cảm với đứa con do bản thân sinh ra cũng rất bình nên mỗi lần chồng cô ấy đi công tác, ngay ngày hôm sau nguyên chủ đã đóng gói đứa con gửi qua cho cha mẹ, để bọn họ chăm sóc đứa trẻ, còn cô ấy một mình tự nhiên phóng khoáng. Chờ đến lúc chồng quay lại, cô ấy lại đón đứa trẻ về. Quan hệ giữa nguyên chủ với chồng cũng không tốt, quan hệ với đứa trẻ cũng không tốt. Chẳng qua cô ấy cũng chẳng thèm để ý. Đối với cô ấy mà nói, quan trọng nhất vẫn là bản thân mình. Còn những người khác ấy, từ trước đến giờ cô ấy chưa từng để trong lòng. Vậy nên chẳng trách vài năm nay ông Nguyễn, bà Nguyễn khuyên nhủ biết bao nhiêu lần, nguyên chủ cũng không nghĩ đến việc điều chỉnh quan hệ với nói một cách tích cực, không quan tâm đến kết cục cuối cùng của nguyên chủ, thì cô ấy… sống thật sự rất thoải vì cô ấy không để ý đến bất cứ kẻ nào, cho nên mãi đến cuối cùng, nguyên chủ thật sự là không có bất cứ lúc nào cảm nhận được cảm giác đau Hạ ậm ừ một tiếng “Con biết mà, cho nên lần này con mới đưa Vượng Tử đi thành phố A. Mẹ, chúng ta không nói chuyện nữa, nhớ chuẩn bị cơm trưa cho con nữa, con ăn ở nhà.”Nghe xong lời này, bà Nguyễn lại càng vui biết rằng đứa con gái này đã rất lâu rồi không ngồi xuống ăn bữa cơm tử tế với bọn họ, bà Nguyễn lập tức đáp ứng. Sau khi treo điện thoại, bà liền nói với chồng “Ông mau ra ngoài mua đồ ăn đi. Hạ Hạ nói đợi lát nữa nó về ăn cơm đấy!”Ông Nguyễn còn tưởng rằng tai bản thân vừa rồi nghe nhầm, mãi đến lúc vợ ông ra vẻ muốn đánh người, ông mới hồi phục lại tinh thần, nhếch môi nở nụ cười “Được rồi, Hạ Hạ thích nhất là món thịt cá kho tàu do tôi làm, bây giờ tôi phải ra chợ mua đồ ăn luôn đây!”Tuy rằng lúc trước Nguyễn Hạ lớn lên diện mạo bình thường nhưng cô là người thích gái đẹp, luôn theo đuổi cái đẹp. Cho nên cô nào sợ dáng vẻ của bản thân bình thường, cô vẫn luôn tận lực học trang điểm. Vài năm trở lại đây, kĩ năng trang điểm của cô cũng có thể nói là ngang hàng với người chuyên cả khuôn mặt này của nguyên chủ, cho dù chúng vốn đã rất đẹp, Nguyễn Hạ ngồi trước bàn trang điểm, nhìn thấy trên bàn toàn là mỹ phảm bảo vệ da, miễn cường định thần lại rồi từng bước từng bước bắt đầu trang điểm.“Nhạt phấn nồng son” hết thảy tuyệt vời, lúc Nguyễn Hạ nhìn thấy gương mặt này của nguyên chủ thì nghĩ ngay đến câu thơ hơn mười phút, Nguyễn Hạ nhìn thấy bản thân trong gương, vô cùng hài biết rằng cho dù là mỹ nữ xinh đẹp đến mức nào, mặt mộc với đã trang điểm vẫn sẽ khác nhau. Sau khi đã trang điểm xong, ước chừng giá trị nhan sắc sẽ cao hơn vài Hạ đọc lướt một lượt nội dung tiểu thuyết, nguyên chủ không có bất cứ tình cảm gì với chồng và đứa con, càng không nói đến người ngoài như tại cho dù thay đổi hoàn toàn để trở thành một người mẹ tốt, hay là làm một người vợ tốt, cô đều không có hứng có điều, nếu như hiện tại cô đã xuyên đến đây, biến thành Nguyễn Hạ trong thế giới tiểu thuyết này, dưới tiền đề là cô đã biết được nội dung câu chuyện này, cô đương nhiên phải theo cái lợi, tránh hại, lựa chọn thứ có lợi nhất với bản thân trong nội dung tiểu thuyết, Tống tiên sinh sẽ gặp phải sự cố không may bên nhân này còn chưa chính thức lên sân khấu, chưa xuất đầu lộ diện mà đã phải đi nhận cơm hộp kết thúc vai diễn rồi… Cái chết rất drama, cũng rất nghẹn dù như thế nào, hiện tại anh vẫn là chồng trên danh nghĩa của cô, hơn nữa theo như nội dung vở kịch, nếu như anh không chết thì người có lợi nhất là cô.“Hầy, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.” Nguyễn hạ tự lẩm nhẩm “Tống tiên sinh, tôi sẽ giúp anh nhưng có thể sống sót hay không thì phải nhìn vào số mệnh của anh thôi.”Tống tiên sinh ở nơi xa hắt xì một lí đứng một bên vội vàng nói “Tống tổng, có cần chỉnh tăng nhiệt độ điều hòa không?”Tống tiên sinh không thay đổi sắc mặt lật giở văn kiện, trầm giọng nói “Không cần.”Mặc dù Tống tiên sinh không hề có tình cảm gì với nguyên chủ, có điều thứ cần phải cho cô ấy thì anh cũng cho, từ trước đến nay anh đều không hề keo kiệt, ít nhất về phương diện vật chất, anh chưa từng bạc đãi cô ấy, anh cũng chưa từng có ý kiến gì về cách sống xa xỉ của nguyên lúc học đại học thì Nguyễn Hạ đã thi lấy giấy phép lái xe, sau đó lại mua một chiếc xe secondhand, vì vậy ở phương diện lái xe, cho dù cô không phải là tài xế già, thế nhưng lái ra ngoài cũng không hề có chút vấn đề nào. Xe của nguyên chủ là một chiếc BMW X5, Nguyễn Hạ ngồi xuống, cô suy đoán chắc hẳn đây là kiểu bố trí cao cấp nhất, giá của xe mới cũng như chiếc xe secondhand hơn mười vạn, quả thực nếu so sánh với chiếc xe này thì không hề giống đường lái xe về nhà mẹ, cô cũng thuận tiện sắp xếp lại quan hệ nhân vật cũng như cốt truyện một tiểu thuyết cũng không miêu tả nhiều về Tống tiên sinh, thế nhưng vào lúc này thì anh cũng đã là một trong những người thành công. Ba mẹ của Tống tiên sinh mất sớm, trong nhà anh không còn họ hàng gì nữa, thật ra nếu theo lý mà nói, sau khi anh chết, chỉ tính tài sản mà anh để lại cũng đủ cho nguyên chủ tiêu xài cả đời. Có điều kỳ quái chính là sau khi anh chết, công ty lập tức bộc phát khủng hoảng, tài chính cũng xuất hiện tình trạng thiếu hụt, nguyên chủ căn bản không hiểu về chuyện làm ăn, sau khi dằn vặt nửa năm thì cũng chẳng thể cứu vãn được nữa, thứ để lại cho mẹ con hai người bọn họ chỉ có hai căn nhà và cách nhìn của một người còn đang giãy dụa trên ranh giới nghèo khó trước khi xuyên không, Nguyễn Hạ nghĩ có hai căn nhà, chỉ cần nguyên chủ không tiêu xài một cách mù quáng thì dựa vào hai căn nhà này, hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống của cô ấy và con trai trôi qua không tệ. Dù sao thì giá nhà lúc này không hề thấp, cho thuê một căn nhà trong đó, tiền thuê mỗi tháng đểu đủ để sinh nhưng nguyên chủ là ai cơ chứ, cô ấy chính là mỹ nhân rắn rết, dựa vào giá trị nhan sắc và dã tâm của cô ấy, căn bản không thể nào thỏa mãn với việc trông coi hai căn nhà, vì thế, cô ấy lại muốn tìm một cái máy đang đọc truyện tại
phản diện tôi là mẹ cậu